NSND - soạn giả Viễn Châu nói trong niềm xúc động: “thế cục của cô Bảy và anh Năm không có chuyện tối tăm khi nắm quyền hành, nắm tài sản chung của tập thể
Nhưng không phải ai cũng có đủ bản lĩnh để chế ngự cái tôi đầy tự ái mà nghe đâu tạo hóa thắt người nghệ sĩ phải mang lấy như một thử thách khi muốn chạm vào ngọc nghề. Dựa vào mối quan hệ rộng và tài ngoại giao, cô Bảy đã vận động trường đua ngựa Phú Thọ (TP HCM) cho Hội Nghệ sĩ Ái hữu tương tế một ngày thu nhập.
Họ là những người sống mái với nghề, đóng góp không nhỏ cho sự sáng tạo và phát triển của sàn diễn nước nhà như những hiện thân của tổ nghiệp, được hậu bối tôn kính.
Với NSND Năm Châu và Phùng Há, họ luôn xem sân khấu là nơi trau chuốt độ sáng của ngọc nghề. Chính là lời tâm tình bi ai ông dành cho bà. Và chính cuộc đời tài hoa lắm nỗi truân chuyên của 2 người đã đúc kết tâm trạng để ông và bà ca diễn thật hay, mang nỗi đau riêng dồn nén vào hơi thở các số phận nhân vật trên bản thảo kịch bản, trên sân khấu.
NSND Viễn Châu kể: “Sự ngẫu nhiên của định mệnh lại cho Phùng Há và Năm Châu tái ngộ vào năm 1953 khi họ cùng tham dự gánh Trần Đắc. Nhưng định mệnh khiến xui cô dứt áo theo chồng, nhận lời cầu hôn của nghệ sĩ Tư Chơi (Huỳnh Thủ Trung), tay đàn chính của gánh, là người hướng dẫn cô trên sàn diễn mỗi ngày.
Thời đó, số tiền được nhận là 139. Giữa họ có nhiều điểm riêng và cũng có những điểm chung gắn kết rất thú nhận. Định mệnh đã đưa họ theo những lối đi riêng trên đường đời nhưng tình ái giữa họ chưa bao giờ tắt trong trái tim trân quý nghề. 000 đồng, cô Bảy mua đất làm nghĩa trang cho nghệ sĩ. NSND Phùng Há, nghệ sĩ Kim Chưởng (thứ 3 và tư từ phải qua) trong ngày cúng Tổ năm 1997 tại Ban Ái hữu nghệ sĩ TP Cô Bảy Phùng Há thời đó rất sáng giá.
Vì nghệ sĩ nghèo thành quả mà cả 2 đạt được, ngoài những vở tuồng, vai diễn là môn phái “thật và đẹp” trên sàn diễn của họ trở nên khuôn mẫu sáng tạo cho thế hệ trẻ nối bước. Nghệ sĩ Phùng Há giống nghệ sĩ Năm Châu ở chỗ quyết đoán mạng nghệ thuật. Từng trải tuổi thơ nặng nhọc nên cô ăn thua sự khốn cùng của cái nghèo.
080 m 2 ở xã Hạnh Thông Tây (quận Gò Vấp, TP HCM). Sự nghiệp nghệ thuật của 2 vị tổ nghiệp cũng không nằm ngoài quy luật hà khắc của cuộc sống. Những vở tuồng ông viết như: Nợ dâu, Men rượu hương tình, sân khấu về khuya. Duyên đào kép Nét riêng của họ cũng từ mối tình dang dở mà thoảng điểm giống nhau. Kỳ tới: Không cầu danh lợi. Nhưng dường như giữa họ chỉ có duyên đào kép mà không có duyên vợ chồng”.
Đó là lần đầu cô gặp anh Năm Châu, người trực tiếp dạy hát cho cô. Còn với NSND Năm Châu (tên thật Nguyễn Thành Châu), từ khi còn là cặp cho đến lúc ông cầm bút sáng tác rồi quản lý, đào tạo cả một thế hệ vàng của sân khấu cải lương, chữ Tâm luôn được ông đặt trong mỗi công việc khiến con cháu theo nghề khâm phục.
Chữ Tâm được họ khắc cốt trong từng việc nhỏ”. Họ cũng tái ngộ sàn diễn với nhân cách là một cặp đào kép ăn rơ và đẹp đôi nhất lúc bấy giờ với nhiều vở diễn để đời.
Ở họ, không có việc để bản thân mình tiêu cực khi đã cương quyết thực hiện kế hoạch nghệ thuật. Khi còn là đào chánh cho đến lúc về chiều nương thân ở cửa chùa, NSND Phùng Há (tên thật là Trương Phụng Hảo) đã luôn đặt chữ Tâm lên hàng đầu trong bất cứ công việc nào liên hệ đến nghề hát và những hoạt động tầng lớp do bà thủ xướng.
Càng chuốt càng lóng lánh, ranh trong sự chiêm ngưỡng của công chúng. Nhờ vậy, giới sàn diễn có đất làm nghĩa trang và xây chùa Nghệ Sĩ như bây giờ. Ít lâu sau, cô và anh trở nên đào kép chánh trên sàn diễn. Ông bầu gánh Tái Đồng Ban nghe tiếng tìm đến, mời cô về gánh hát của mình. Lúc Phùng Há còn nhỏ, cô đi làm mướn, đã được nhiều người xung quanh biết đến vì giọng ca quá hay.
Ngọc nghề của họ đã được tôi luyện cũng từ những gian nan, đắng cay của kiếp người. Khi đó, nghệ sĩ Năm Châu đã là người sáng tác những kịch bản nổi tiếng: Tội của ai, Khúc oan vô lượng.
Ngọc nghề tỏa sáng Trọng chữ nghề để thăng tiến trên con đường nghệ thuật luôn là lời dạy của các nghệ sĩ tiền bối dành cho những nghệ sĩ trẻ mới bước vào nghề.
Ngày ấy, ông Năm Châu và cô Bảy rất xúc động khi nhận mảnh đất với diện tích 6.
Không chỉ có vậy, soạn giả Mai Quân kể lại: “Nhìn thấy thực tại của nhiều nghệ sĩ có thời hoàng kim lên xe, xuống ngựa, xài tiền như nước nhưng lúc về chiều lại không chốn nương thân, thậm chí đến lúc chết cũng không có hòm mà chôn, cô Bảy Phùng Há và anh Năm Châu đã cảm thấy xót xa nên đã đứng ra kêu gọi giới nghệ sĩ giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn, vận động mạnh thường quân trợ giúp những nghệ sĩ nghèo ốm đau, bệnh tật”.
Điểm chung ở họ là gìn giữ cương vị một nhà sư phạm, cả 2 cùng đứng trên bục giảng, cùng thị phạm trên sàn tập cho cả một thế hệ nghệ sĩ vàng của sân khấu cải lương miền Nam.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét