Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

Càng phải nỗ lực. Càng khó thêm mới vào khăn.

Chồng nằm viện

Càng khó khăn, càng phải nỗ lực

Niềm vui là anh đã tự đi lại bằng xe lăn thế nhưng kinh tế gia đình càng ngày càng khánh tận. Giờ các cháu đã tốt nghiệp và có việc làm ổn định. Có chồng hoặc con bị bệnh hiểm nghèo… Bài và ảnh: ĐỨC DỤC. Ở đâu vay được là tôi vay để chữa trị cho chồng.

Đồng đội chắc gì tôi đã săn sóc anh được chu đáo. Từ nguồn thu này. Hai đứa con đều nhờ các anh chị trong đơn vị coi ngó. Mái ấm tình thương. Có lúc dìu anh mà vợ chồng ngã dúi dụi. Anh thì nặng cân. Ví như ở Kho KV1 (Cục Quân khí).

Có thuốc chữa được bệnh cho anh là chị tìm đến cho bằng được. Khích lệ để hai con nuốm hơn trong học tập. Có lúc tôi tưởng sức mình kiệt quệ. Chăm lo cho anh. Hết mực xót thương. Còn chị Khuân với âm giọng lạc quan thì bảo: "Anh sống được là nhờ phúc của nhà mình". Tùy theo khả năng. Chị Liên cho biết: - Tổng cục Kỹ thuật còn khoảng gần 300 hội viên đàn bà thuộc diện khó khăn và đặc biệt khó khăn.

Đồng đội san sẻ với gia đình mình lúc nguy khó. Những ngày anh bị hôn mê sâu là chuỗi ngày mà đồng đội thấy được nghị lực phi thường của chị. Anh chị được nhận thêm niềm vui khi đơn vị quyết định xây tặng anh chị ngôi nhà đồng đội.

Đàn bà đơn thân. Từng phút. Nhóm hà tiện không lãi giúp nhau phát triển kinh tế. Qua khảo sát của cơ quan thường trực Ban Vì sự tiến bộ phụ nữ Bộ Quốc phòng thì hiện giờ toàn quân còn khoảng 2. Người vợ hiền của anh - Thiếu tá QNCN Phạm Thị Khuân.

Học xong THPT nhất mực đòi nghỉ học kiếm việc làm đỡ đần bác mẹ. Chủ toạ Hội đàn bà Nhà máy Z153 khẳng định: "Anh Nghi được như ngày hôm nay là nhờ nghị lực phi thường của chị Khuân". Câu chuyện của chị Khuân chỉ là một trong nhiều trường hợp đặc biệt khó khăn của Tổng cục Kỹ thuật mà Đại úy QNCN Trương Thị Thanh Liên.

Chuyện là: Anh chị nên duyên vợ chồng trong niềm vui hạnh phúc của gia đình hai bên cũng như bạn bè. Nhìn anh. “Vất vả nhất vẫn là giai đoạn tập tành để mong thuộc cấp anh cử động được. Chỉ huy đơn vị tạo điều kiện tối đa viện trợ chị em. Cuộc sống đang tươi đẹp thì tai họa ập xuống khi anh bị viêm màng não mủ.

Biết ý định của con. Ngoại giả. Đảm việc nhà”. Đồng đội. Chị Khuân nhớ lại: "Nhiều đêm thức trắng. Với đặc thù các hội viên phụ nữ đều phụ trách các công việc ở các kho nên chỉ huy đơn vị đã quyết định tạo điều kiện cho chị em tăng gia tư xuất trên những khoảng đất trống. Thương anh đến rơi nước mắt nhưng tôi luôn động viên anh phải lạc quan hơn. Cấp ủy.

"Vợ tôi ráo!" Chuyện anh Trần Đại Nghi thoát khỏi vòng tay tử thần một cách diệu kỳ được ví như câu chuyện cổ tích có thật giữa đời thường. Chị Khuân nói: “Trong nhà có tài sản gì bán được tôi bán hết.

25 triệu đồng/cháu mổ tim… Thiếu tướng Nguyễn Hữu Chính. Rồi cả hai cùng đỗ đại học. Tổng cục Kỹ thuật đều trích ngân sách tặng sổ tiện tặn cho các cháu bị tật nguyền và mắc bệnh hiểm nghèo với mức 5-10 triệu đồng/cháu.

Chị Khuân kể cho chúng tôi nghe những tình cảm đặc biệt mà đồng chí. Còn chị vẫn mài miệt toan lo. Chị Khuân khẳng định: - Mình tôi sao cáng đáng nổi. Trợ giúp tình nghĩa của đồng chí. Phân xưởng Cơ điện dân dụng. Hội tụ vào các đối tượng: Hội viên mắc bệnh hiểm nghèo. Ở đó. Xây tặng nhà nghĩa tình. Giúp nhau không lời - Làm sao để chị toan lo.

Mái ấm công đoàn. Nội ngoại ở xa. Khi anh điều trị ở nhà thì đơn vị tạo điều kiện cắt cử công việc thích hợp để chị có nhiều thời gian hơn chăm nom chồng. Nhiều hội viên đã có thêm nguồn thu cải thiện cuộc sống.

Từng giây tranh giành sự sống ở lại bên chồng. Đến nay. Nguồn vốn này của toàn tổng cục đã lên đến hơn 4. Thế nhưng người anh cứ đờ ra như khúc gỗ khi tứ chi bị liệt. Hai đứa con của anh chị thương ba má. 22% hội viên nữ giới có tình cảnh khó khăn và đặc biệt khó khăn.

Hay như ở hầu hết các cấp hội phụ nữ đều có tổ. Thượng tá Hồ Thị Hương. Hằng năm. Nhìn con tôi lại không cho phép mình gục ngã". Rời bệnh viện về nhà.

Ngồi trên chiếc xe lăn trong ngôi nhà tình nghĩa ấm tình đồng đội chuyện trò với chúng tôi. Người cứ cứng đơ. Nhà đồng đội. Hành động giúp nhau không lời đối với các hội viên phụ nữ khó khăn ở các cơ quan.

Nên chi. Bị tật nguyền. Đơn vị trong Tổng cục Kỹ thuật được thực hiện với đa dạng cách làm. Điều đáng mừng hơn nữa là bằng nhiều nguồn vốn khác nhau hầu hết phụ nữ đơn thân của tổng cục đều được quan hoài.

Người lạc quan nhất cũng chỉ dám nghĩ cuộc sống của anh Nghi chắc chỉ tính bằng ngày.

Đồng nghiệp. Với hơn 600 lượt hội viên được vay vốn. Hoạn nạn. Bên cốc nước chè xanh đặc quánh. Bằng sự bền chí. Hai con còn nhỏ. Chỉ mong sao anh được sống”. Năm 2009. Anh bi quan và tính nết trở nên nóng tính. Hai năm qua đã giảm số hội viên nữ giới khó khăn từ 25% xuống còn hơn 10% trong năm 2013. Nhà máy Z153 (Tổng cục Kỹ thuật) như “ông bụt” cứu anh khi cuộc sống phía trước tưởng như chơi còn sự chọn lựa nào khác ngoài cái chết.

Câu chuyện về cuộc sống gia đình chị Khuân dần được tái tạo như thước phim quay chậm mà nhân vật chính là người vợ hiền tảo tần. Thế nhưng. Cứ thế. Không chút ngần ngừ. Những ngày chị vào viện coi ngó chồng. Chỉ huy Tổng cục Kỹ thuật đặc biệt quan tâm đến các trường hợp nữ giới khó khăn.

Trợ lý đàn bà Tổng cục Kỹ thuật giới thiệu với chúng tôi. Thế nhưng có điểm chung là dù khó khăn thế nào thì các chị vẫn luôn vươn lên “giỏi việc nước. Phó chính ủy Tổng cục Kỹ thuật cho biết thêm: - Đảng ủy. Chị đã phân tách. Nếu không có sự tạo điều kiện.

Sáu năm sau anh đã cử động được và giờ đã tự đi lại bằng xe lăn” - Chị Khuân nhớ lại. Nội ngoại ở xa. Liệt tứ chi.

Vợ chồng chị Khuân với niềm vui bên cháu nội. Cứ nghe ở đâu có thầy. Chị như con thoi không biết mỏi mệt lo toan mọi việc. Anh Nghi dần lai tỉnh trong niềm hy vọng. Nuôi con một mình. Chăm sóc anh chu đáo trong niềm hy vọng. Anh Nghi nói như đếm từng từ: "Vợ tôi ráo trọi!".

Và nghị lực của các chị được nuôi dưỡng bằng tình xót thương đồng chí. Dây mệnh. Chăm sóc chồng chu đáo mà vẫn hoàn tất công việc chuyên môn? - Tôi hỏi chị Khuân. Nhiều lần anh định tìm đến cái chết để quẳng đi gánh nặng đang đè lên vai người vợ trẻ. Thế nhưng chị luôn khích lệ. 6 tỷ đồng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét